10/10/15

LÀM GIÀN CHO LÁ TIM.

Mất mấy buổi sáng cộng thêm tay chân trầy xước mới xong hai tác phẩm thật vụng về cho nhà Kerii từ nay mặc sức leo trèo, hy vọng là các bạn í sẽ thích.
Từ khi đau lưng và đau chân mình không còn xông xáo, leo trèo hay đóng đục gì nữa, chỉ sử dụng các vật liệu có sẳn để làm giàn tạm bợ vậy thôi, cứ nhìn mấy cái vòi Cẩm cù bám lung tung là mình ngứa mắt.

Bạn lá Tim dài được leo trên cái thang bằng tre hoành tráng, từ khi được ra nắng tuy bị vàng lá nhưng bù lại bạn ra hơn hai mươi cồi hoa, nếu chăm tốt hoa và lá sẽ phủ kín hết thang này và chừng ấy mình sẽ ngắm thỏa thích.
Một cồi hoa chỉ mang mười một nụ đang e ấp ẩn mình sau mấy chiếc lá to, chỉ một lát thôi các nụ hoa đã bung hết cánh


Tim tròn lá to hơn bàn tay thì nhận cái thang bé hơn vì đã hết tre, do ở trong mát nên lá xanh mướt và có lẽ bị mình cắt , xẻ thịt tặng mãi nên bạn dỗi cả chậu to tướng chỉ cho hai vòi hoa bé xíu.





Khi hoa đã bung hết cánh, những giọt mật trong veo bắt đầu tươm ra thật ngon mắt. Ái chà! mình lại quên nếm thử và ngửi mùi.





4/10/15

HOYA BUOTII.

Trong khi lo chăm các em Hoya mới mình lại bỏ quên Buotii. Tuy đang leo kín lan can cầu thang nhưng gốc đã thoái hóa, bao nhiêu vòi hoa cứ héo và rụng dần, may phát hiện kịp nếu không ẻm sẽ cùng chung số phận như Retusa hay Imperalis...
Hãy nhìn những nụ hoa thật đáng yêu, mình cứ hóng từng ngày, từng ngày... cuối cùng chỉ còn đúng một nụ.



 
  Cái hoa nằm khuất trong góc loay hoay mãi mới chộp rõ mặt, em xinh quá!

  

Mà hoa này thật ngộ, nở xong em cụp vào, hôm sau xòe ra rồi lại cụp vào mới xong ... một đời hoa.

 
Hôm qua mình đã mất một bưởi để thay đất, cắt bỏ gốc bị thoái hóa và quấn em vào lan can như cũ nhưng lần này bắt em phải trật tự một chút chứ không tự do tung tăng như trước.

Không biết khi nào em sẽ lấy lại phong độ để cho mình xem hoa?

23/9/15

LIỆU PHÁP... MÂY ?!?

Lúc rày sức khỏe không tốt, tội nghiệp mấy bà bạn già cứ gọi điện bày cách này cách nọ để mình vui vẻ, yêu đời mà quên bệnh.
Một chị bảo: mặc kệ bệnh mỗi sáng cứ dậy sớm đi tập thể dục, trên đường đi chộp hình cảnh vật, hoa lá cỏ cây cũng là một liệu pháp thư thái tinh thần. Gì chứ chụp hình là môn ưa thích của mình dù đồ nghề "tác nghiệp" chỉ là cái máy Canon cầm tay nhỏ xíu cũ mèm và tay nghề amateur chuyên bấm và bấm, à quên còn cái điện thoại "si khần hen" của ông xã cho nữa.
"Đề bài" của một chị đưa ra là "Mây", cái này vui nè vì hoa lá cỏ cây cứ làm mẫu hoài cũng chán. Thế là mỗi ngày trước khi chăm cây cứ chĩa máy lên trời làm vài pô cái đã, và bây giờ sau khi xem lại mình cũng thấy ... vui thật.



Ba ảnh trên làm mình nhớ lại thời thơ ấu hay cùng đám bạn học nằm trên bãi cỏ cạnh bờ sông trước sân trường ngắm mây bay và cùng thả sức tưởng tượng ra mọi thứ trên đời.

 Có hôm trời trong xanh ngắt...




... có hôm mây trắng phủ kín bầu trời ...




... có hôm chỉ thấy một màu xám xịt, ảm đạm...

Hai ảnh này chụp lúc hừng đông nên khác xa với những ảnh kia. 
Sau hơn một tuần làm "nhiếp ảnh gia" mấy bà bạn già tụi mình cứ xem "mây" mà cười rũ với nhau, kiểu này chắc không dám khoe với con cháu vì sợ bọn chúng bảo mình hâm, ha ha ha...

20/9/15

HUỆ MÙA MƯA

Mưa cứ mưa suốt, cả tuần nay mình sốt ruột lo cho mấy củ Huệ to, Huệ nhỏ trên vườn. Vài củ đã có dấu hiệu bị nhũn rễ chắc phải nhổ lên, mấy củ khác thì bỏ mặc, cái lưng đau nên không thể bê cả bọn vào hàng hiên tránh mưa được.
Trong khi Huệ to khổ sở, các em Huệ lá hẹ lại hí hững đâm chồi, thì người ta gọi là Huệ mưa mà.



Chỉ có điều do không được chăm sóc nên mấy đứa cứ lâu lâu đánh lẻ một hoa nhìn không bắt mắt lắm.